Đỗ Tâm Uyên dẫn mọi người lên tầng ba, dừng trước một căn phòng khóa kín ở cuối hành lang, cửa quay về hướng nam.
Cánh cửa này rõ ràng khác hẳn những phòng khác. Gỗ nặng và dày hơn, tay nắm là đồng thau kiểu cổ, ngay cả ổ khóa cũng là loại khóa đồng đời cũ.
Chu Tri Vi nhìn cánh cửa, khẽ nhướng mày, giọng đầy cảm khái:
“Chậc, đúng là chỉ có ông chủ mới đủ mặt mũi. Năm xưa tôi đeo lão Đỗ không biết bao nhiêu lần, chỉ muốn vào căn phòng này ngắm chút dấu tích xưa, ké tí tiên khí. Ai ngờ lão giữ cái cửa này còn kỹ hơn cả kho vàng của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, nhất quyết không chịu cho vào, suốt ngày chỉ nói ‘chỗ ở cũ của người xưa, không dám quấy rầy’. Hôm nay nhờ phúc ông chủ, cuối cùng tôi cũng được mở mang tầm mắt rồi.”




